Home Internet TrọC Phú Là Gì

TrọC Phú Là Gì

Trọc phú là gi? là từ khóa được khá nhiều người tìm kiếm và đang muốn biết về nó, và trọc phú khác với nhà giàu ở diểm nào? nếu bạn chưa có kiến thức gì về nó thì hảy cùng mình cập nhật kiến thức về nó ngay nhé. Hôm nay, wikicongnghe.com sẽ viết bài về trọc phú là gì?.

Bạn đang xem: TrọC Phú Là Gì

Trọc phú là gi?

Trọc phú là từ để chỉ những người giàu có nhưng kém hiểu biết, dốt nát, hoặc giầu nhưng bần tiện, bủn xỉn.

“Chí ít mua tranh thật của 1 họa sĩ không nổi tiếng còn hơn mua tranh rởm của 1 họa sĩ nổi tiếng. Hai cái khác nhau thế mà nhiều người lại cứ thích chơi đồ giả”, Họa sĩ Đào Hải Phong. 

Trong cuộc nói chuyện mới đây với họa sĩ Lê Thiết Cương, anh có nhắc đến “tình trạng trọc phú hóa ở nhiều người vừa mới chơi đồ bây giờ mà mọi người không nỡ nói thẳng ra là khi người ta có nhiều tiền thì người xem chơi đồ trong khi mặt bằng hiểu biết của họ k bằng số tiền bỏ ra”.

Sự xuất hiện của một tầng lớp những người có tiền quá mau trong không gian nhưng chưa kịp trang bị cho mình một phông văn hóa vừa mới dẫn đến những câu chuyện dở khóc dở cười. Để tiếp tục câu chuyện này, VietNamNet đang có cuộc phỏng vấn với họa sĩ nổi tiếng Đào Hải Phong.

Đầu tư cho những thứ giải trí rẻ tiền mà lại nhầm với nghệ thuật

– Thiên hướng “trọc phú hóa” ảnh giống như đang càng ngày càng phát triển kinh khủng, anh có thấy vậy không?

– Không hề khuynh hướng đó càng ngày càng phát triển kinh khủng mà là phát triển rầm rộ. Một quan niệm tạm gọi là phi thẩm mỹ đó kéo theo một loạt ảnh hưởng khác. Khi ý kiến đó, chưa bàn là tốt hay xấu, ảnh hưởng quá nhiều thì vô hình chung nó sẽ là đúng. Cái đó mới là cái nguy hiểm.

Ngày hôm nay đa số người xem k Quan sát 1 bộ bàn ghế, 1 đồ vật bày biện trong nhà ở trị giá văn hóa, tri thức, thẩm mỹ mà chỉ Quan sát ở giá trị chơi vật liệu.

Tôi quét ví dụ Khoảng thời gian mới đây nhiều người trạc tuổi trên 30 có tiền đổ xô chơi đồ âm thanh cao cấp. Ngoài mặt thẩm mỹ, thiết kế, đó là những món đồ rất xinh, có thể đăng được những âm thanh rất tinh tế như nhạc cổ điển, những tiếng violin được dẫn trĩu xuống mà những bộ dàn của những cán bộ công nhân sự chức như tôi k đăng nổi.

Nhưng đáng tiếc là họ lại sử dụng những bộ dàn âm thanh đó để chơi nhạc sến mà đến loa Nam Môn đánh còn tốt hơn.

Hóa ra bộ dàn giá trị 30.000-40.000 USD không hề dùng để nghe những thứ cần nghe, cần sự tinh tế. Việc sắm bàn ghế cũng vậy. Tôi thấy ở hầu hết các cơ quan công quyền, các nhà gọi là khá giả, quyền thế họ chơi những bộ bàn ghế cực tốt nhưng kiểu dáng nặng nề mà đối với tôi không hề đẹp.

Tôi hay nói đùa với anh em bạn bè rằng cái gì xấu thì thường bền mà cái xinh thường mong manh. Cái xinh thực sự mình có bảo vệ nó nhưng trước cả 1 trào lưu người đọc quan niệm việc xấu đó là đúng thì không cẩn thận mình sẽ trở thành lẩm cẩm.

Buồn nhất là người ta lại đầu tư nặng cho những thứ giải trí rẻ tiền mà lại nhầm với nghệ thuật. Nghệ thuật đồng nghĩa với sự sáng tạo. Ngày xưa các cụ nói trọc phú là cấp thấp rồi. Nhưng trọc phú ngày hôm nay mà được đến cỡ phú ông thôi thì không gian vừa mới khá rồi.

Nhiều người cứ thích chơi đồ giả

– Trở lại với định nghĩa kiến thức, nhiều người có nhiều tiền nhưng họ lại k biết thế nào là 1 món đồ đẹp. Một tầng lớp siêu giàu vừa mới xuất hiện rất nhanh trong những năm Hiện nay. “Đại gia” thì có nhiều nhưng họ đa phần chỉ có tiền chứ chưa có văn hóa như anh nói. giàu có thì mau còn kiến thức thì lại cần tích lũy và học hỏi lâu, anh có nghĩ vậy không?

– Ông ngoại tôi, một người Hà Nội gốc khá màu mỡ từng kể lại với mẹ tôi rằng ngày xưa các cụ mời nhau đến nhà ăn uống thịnh biên soạn thế này: Đêm nay mời ông sang nhà tôi để ngắm hoa Quỳnh nở.

Mời đi từ 4h chiều để ngắm hoa Quỳnh nở có nghĩa chủ nhà phải lo bữa ăn cho khách từ chiều đến đêm. Các cụ mời nhau tới nhà ăn một bữa thật thịnh biên soạn với những món đặc sản của Hà Nội nhưng lại dùng một từ cụm từ rất sang là “ngắm hoa Quỳnh”. Nó hoàn toàn không giống với kiểu mời nhau tục tĩu và thô thiển như hiện giờ.

Kiến thức hiện tại thể hiện ngay cả ở chuyện trả tiền. Mong muốn trả tiền ăn cho người khác là phải xin phép người đọc dù điều đó là thể hiện lòng tốt. Tôi đã bị vài lần như vậy và cảm thấy rất mất tự do.

Tôi cũng từng chứng kiến cảnh người đọc tranh nhau trả tiền, giằng co đến mức cái ví rơi cả vào nồi nước phở (cười). Chỉ khổ thân bà sale lại phải dùng muôi múc cái ví đó ra. Tôi cho khi kiến thức xuống cấp thì nó sẽ kéo theo nhiều thứ xuống, rồi đến 1 lúc nào đó sẽ không còn lễ nữa.

Tiền có thể mua được rất nhiều thứ nhưng không mua được lòng tự trọng.

Người giàu là gì?

Người giàu sang hay trọc phú đều là người giàu có, ai cũng là đại gia, nhưng có người giàu được thiên hạ trọng vọng, có người giàu bị khinh khi.

Trọc phú là từ mà người ta dùng để chỉ những người giàu nhưng không sang, phú mà không quý. Ở đời, có nhiều tiền mà để thiên hạ mắng là thứ trọc phú thì coi như xong.

Có những người giàu nhờ quá trình học hành tử tế, huấn luyện rõ ràng, trưởng thành trong môi trường có giáo dục. Họ là những người thực sự có tài năng, có trí tuệ, và xa hơn là có tấm lòng đối với tha nhân, có tận tâm phụng sự xã hội.

Giàu trọc phú cũng giàu, tuy nhiên phần lớn do chụp giật, gặp may, hoặc cấu kết quan chức làm phi vụ trúng quả. Giàu kiểu này cực kì dễ nhận ra, bất kể lắm tiền cũng không giấu được dốt, giấu được bẩn.

Xem thêm: Xịn Sò Hay Xịn Xò, Xịn Sò Hay Sịn Sò? Đáp Án Nào Đúng Chính Tả

Phân biệt người giàu và trọc phú.

Người giàu Trọc phú
Uy tín: Sự nỗ lực cho các đảm bảo Uy tín: Cáo mượn oai hùm.
Đồng tiền: để mua sự thuận tiện và đạt kết quả tốt Đồng tiền: Là cái có thể mua được toàn bộ.
Đầu tư: Đốt cháy mình trong những cơ hội đi đến tương lai Đầu tư: Chơi một canh bạc lôi vào đó đầy sự nguy cơ của phần lớn người khác
Tự hào: Tìm được vị thế xứng đáng trong sự tăng trưởng chung. Tự hào: Dựa trên những điều hư danh, phù phiếm và hãnh tiến.
Mục tiêu: Là tầm nhìn ở đó có sự thừa nhận của xã hội nhân văn đối với giá trị họ đã sáng tạo Mục tiêu: Là kiếm được bao nhiêu tiền và đạt cho được cái gì cho riêng mình.
Hạnh phúc: Niềm vui cống hiến và được chia sẻ với nhân quần. Hạnh phúc: Đắc chí với những cái mình có mà người không có.
Tri thức: Mồ hôi của sự trằn trọc, trải nghiệm và đúc kết. Tri thức: Có bao nhiêu mảnh bằng, thuộc bao nhiêu câu văn trích dẫn làm sang.
Sự giàu có: Những thành quả văn hoá họ đã có được để tiếp thu được những điều Tuyệt đối của thế giới. Sự giàu có: sở hữu bao nhiêu tài sản có thể quy ra tiền.
Hành động: đạt cho được gì cho xã hội chứ không đơn giản là mình đã đánh mất cái gì – để lại danh gì với núi sông. Hành động: sẽ được gì để chiều lòng nhu cầu bản thân mà quyết định họ sẽ làm gì – Cất gì cho mồ mả.
Tín ngưỡng: Vì tin tưởng sâu sắc mình là con Rồng cháu Tiên mà giữ lấy Đạo với Trời Đất. Tín ngưỡng: Làm nhiều điều vô đạo nên lo lo lắng bị Trời Đất quả báo.
Mơ ước: Mạnh hơn – Cao hơn – Xa hơn để khai phóng. Mơ ước: Thoát được lời nguyền giống má: Sống trên đời ăn miếng dồi chó để được ăn nhiều thứ hơn.
Học tập: hướng đến Đạo đức – Tư tưởng và ứng dụng.

Xem thêm: Lạy Chúa Trên Cao Turn Down For What Nghĩa Là Gì, Những Điều Thú Vị Về【

Học tập: Để có thêm công cụ mà kèn cựa lợi quyền.

Lộc Đạt-tổng hợp

Tham khảo ( vietnamnet, chungta, … )

Chuyên mục: Review

Rate this post